Phaät Giaùo laø giaùo duïc chöù khoâng phaûi laø Toân Giaùo.
Giaùo duïc Thaùnh Hieàn, neàn giaùo duïc töông öng vôùi taùnh ñöùc

daoduc.vn

MẤY ĐIỆU SEN THANH - TẬP MƯỜI NĂM - CƯ SĨ VIỆT QUỐC PHU NHÂN

MẤY ĐIỆU SEN THANH

Giảng giải: Cư Sĩ Bành Tế Thanh
 

TẬP MƯỜI NĂM

CƯ SĨ VIỆT QUỐC PHU NHÂN
 

Việt quốc phu nhân Vương thị, nguyên là vợ của Kinh Vương. Kinh Vương lại là chú của Triết Tôn Hoàng Đế đời Tống. Phu nhân chuyên Niệm Phật ngày đêm không gián đoạn, lại hướng dẫn các hàng tỳ thiếp đều Tu Tịnh Độ cầu sanh Cực Lạc. Trong hàng tỳ thiếp ấy, có một cô thường hay biếng tể.

Phu nhân gọi lên bảo: Không thể vì một mình ngươi, mà phá hoại quy củ của ta. Rồi liền đuổi ra khỏi đoàn thể. Người thiếp sợ hãi ăn năn, phát tâm tinh tấn Niệm Phật không nài mỏi nhọc.

Một hôm, cô bảo bạn đồng sự rằng: Em sắp đi xa. Đêm lại mùi hương lạ bay đầy phòng, cô không bệnh chi mà qua đời.

Cách vài hôm sau, cô bạn đồng sự thưa với phu nhân rằng: Đêm vừa rồi, con mơ thấy người thiếp mãn phần nhờ chuyển lời kính xin cảm tạ ân đức vô lượng của phu nhân. Bởi nhờ phu nhân răn trách, mà cô đã được sanh về Cực Lạc.

Phu nhân bảo: Nếu nó có thể ứng mộng cho ta biết thì ta mới tin.

Đêm ấy, phu nhân nằm mộng thấy người thiếp quá cố đến tạ ân như lời đã nói, liền hỏi: Cõi Tây Phương có thể đến được chăng?

Cô đáp rằng được, rồi dẫn phu nhân bay đi. Độ giây phút, đến một bảo trì to rộng mênh mang, ánh sáng giao hòa chói suốt. Trong ao báu, hoa sen lớn nhỏ xen lẫn gồm nhiều màu sắc và quang minh, có đóa hoặc tươi màu sắc và quang minh, có đóa hoặc tươi hoặc héo.

Phu Nhân hỏi duyên cớ, người thiếp thưa: Chúng sanh ở Ta Bà vừa phát tâm Niệm Phật cầu về Cực Lạc, thì nơi đây liền hóa sanh một hoa sen. Nếu đương nhân mỗi ngày tinh tấn tu niệm, thì hoa càng thêm lớn và tươi đẹp. Trái lại nửa chừng lần lần biếng tễ, tất hoa sẽ héo. Như không tiếp tục tu hành, hoa liền tàn rồi ẩn mất.

Còn phát tâm tinh tấn Niệm Phật trở lại, thì một hoa sen khác mọc lên. Nếu công tu lâu ngày vẫn không thối chuyển, tất tịnh quả sẽ thành thục. Khi đương nhân bỏ báo thân ở Ta Bà, thần thức sẽ nương gởi vào thai sen ấy, đợi đến khi hoa nở thấy Phật.

Nhìn ra xa, trên một đài hoa có vị đầu đội mão ngọc, cổ đeo chuỗi anh lạc, phục sức và thân tướng trang nghiêm, phu nhân hỏi: Ai đấy thế?

Người thiếp thưa: Đó là Vô Vi Cư Sĩ Dương Kiệt. Vị ấy vừa mới Vãng Sanh về đây. Phu nhân thấy một người khác mặc triều phục, ngồi trên đóa sen hơi kém hơn, lại hỏi thăm.

Cô thiếp đáp: Đó là Cư Sĩ Mã Vu, chờ khi công thành quả mãn, cũng lại sắp Vãng Sanh về đây.

Phu nhân hỏi: Còn ta sẽ sanh về chỗ nào?

Người thiếp liền dẫn bà bay đi độ vài dặm. Nơi ấy có một hoa tòa to lớn, cánh bích ngọc, đài hoàng kim, phóng ánh sáng rực rỡ.

Người thiếp chỉ đóa hoa nói: Đây là chỗ sanh của phu nhân, thuộc về kim đài Thượng Phẩm. Khi thức dậy, phu nhân ghi nhớ rõ điềm mộng, nỗi vui mừng bi cảm lẫn lộn, càng Tinh Tấn tu hành.

Đến hơn tám mươi tuổi, nhằm ngày sanh nhật, sáng sớm bà thức dậy, hai tay bưng lò trầm hương nhỏ, khói thơm bay tỏa, nghiêm kính đứng hướng về phía Quán Âm Các. Tất cả tỳ thiếp y phục chỉnh tề, sắp thành hàng bước đến định làm lễ chúc thọ. Nhưng khi nhìn xem lại, thì phu nhân đã thoát hóa.

Lời bình: Ấn Quang Pháp Sư nói tác dụng của thần thức và nghiệp lành dữ đều không thể nghĩ bàn. Có kẻ tạo ác, tuy còn sống ở trên dương thế, mà một phần hình thần đã thọ khổ nơi địa ngục. Lại có hành giả Tu Tịnh Độ, tuy hiện đang ở cõi trược, mà một phần thần thức đã sanh về Liên Bang.

Trường hợp của Mã Vu trên đây cũng như thế. Người nữ sinh về Cực Lạc, đều chuyển thành thân nam đủ ba mươi hai tướng tốt trang nghiêm. Nhưng cô thiếp lại hiện ra thân nữ cho đồng bạn và Kinh Vương phu nhân trông thấy cũng chỉ là phương tiện hóa hiện, để người quen được nhận thức đó thôi. Điều này độc giả nên thông hiểu và đừng lấy làm nghi hoặc.

***