Phaät Giaùo laø giaùo duïc chöù khoâng phaûi laø Toân Giaùo.
Giaùo duïc Thaùnh Hieàn, neàn giaùo duïc töông öng vôùi taùnh ñöùc

daoduc.vn

MẤY ĐIỆU SEN THANH - TẬP CHÍN - CƯ SĨ VƯƠNG CỔ

MẤY ĐIỆU SEN THANH

Giảng giải: Cư Sĩ Bành Tế Thanh
 

TẬP CHÍN

CƯ SĨ VƯƠNG CỔ
 

Cư Sĩ Vương Cổ, tự Mẫn Trọng, người đời Tống, ở Đông Đô, nguyên là tằng tôn của quan Tướng quốc Vương Văn Đáng. Gia tộc bảy đời đã giữ giới bất sát, đến phiên Cư Sĩ lại phát tâm phóng sanh một trăm muôn vật mạng.

Khi ông làm quan ở Giang Tây, từng cùng các bậc Lão Sư như: Hối Đường, Dương Kỳ nghiên tập về Thiền Tông. Cư Sĩ có trứ tác quyển Trực Chỉ Tịnh Độ Quyết Nghi Tập, Hoằng Dương môn Niệm Phật. Lúc rỗi rảnh, tràng chuỗi chẳng rời tay, đi đứng nằm ngồi hằng Tu Tịnh quán không xen nghỉ.

Ông có viết bài tựa quyển Tịnh Độ Bảo Châu Tập như sau: Chúng sanh tâm tịnh, thì Cõi Phật Tịnh pháp tánh vô sanh mà vẫn hằng sanh. Nay có Đức Thế Tôn, hiện ở cõi Cực Lạc. Phật đó đang Thuyết Pháp, hiệu là A Di Đà. Nơi Quốc Độ ấy, duyên thắng màu đẹp, kiếp thọ lâu dài. Vị hóa chủ kia, bi nguyện rộng sâu, tiếp dẫn quần loại. Đức Phật ánh sáng vô biên, nhiếp thọ Mười Phương hàm thức.

Cảnh trí nhiệm mầu đẹp sạch, trang nghiêm chẳng thể nghĩ bàn. Lưới châu giăng sáng giữa hư không, cây báu bày hàng trên mặt đất. Nước ao hàm tám đức, sen ngọc phóng muôn màu. Sáu thời nghe thiên nhạc thanh thao, ức cõi đem diệu hoa rải cúng.

Chư Phật sáu phương đồng khen ngợi, chúng sanh mười cõi niệm nguyện nương về. Hàm thức trong tâm vô lượng, niệm niệm Vãng Sanh. Di Đà nơi tâm chúng sanh, hằng hằng nhiếp hoá. Chất gởi hoa sen, không lìa đương xứ. Thần chơi Cõi Tịnh, chẳng ngoại tự tâm. Như gương hàm muôn tượng, mà không có đến đi.

Tợ trăng ẩn ngàn sông, đâu phải là lên xuống. Pháp độ cớ viên đốn, đều là bậc Bổ xứ nhất sanh. Cửa mở nẻo quyền thừa, bày sắp lớp Liên Hoa Cửu Phẩm. Niệm Vô Lượng Quang trong bản tánh, xưa nay không niệm. Sanh An Dưỡng quốc của duy tâm, vốn thật chẳng sanh. Thoát vòng mê khổ, mười niệm siêu đến cảnh Liên Trì. Về cõi chân như, ba thừa kết chứng ngôi Diệu Giác.

Đá to nhờ chuyên chở mà khỏi bị dắm chìm. Thuyền nhẹ thuận nước buồm, tất không điều trở ngại. Lúc mê mờ, đường tuy gần mà xa. Khi tỏ ngộ, nẻo không xa chẳng cách.

Thương ôi!

Những kẻ học ít chướng nhiều, nghi sâu huệ cạn, hoặc bài bác Niệm Phật cho là môn quyền tiểu, hoặc mê mờ Tịnh Độ chẳng rõ có hay không?

Họ đâu biết rằng: Chê Niệm Phật là chê Chư Tổ Vĩnh Minh, Trí Giả. Bác Tịnh Độ Là Bác Đại Sĩ Long Thọ, Mã Minh. Những người ấy, không tin mình sẽ được thọ ký Bồ Đề, không chịu trở lại quê hương xưa bản giác. Thế rồi thân chim lồng cá chậu, vẫn mê mải nhởn nhơ.

Kiếp đuốc gió bóng câu, lầm tưởng mơ bền bỉ. Báo thân khi mãn, còn đâu là cuộc vui trần. Luân chuyển không cùng, uổng chịu vào nơi khổ thú. 

Đâu nghĩ đến: Đấng Giác hoàng khuyên dạy, giọng kim khẩu hết lời.

Mà để được: Bạn Thánh Hiền trong sát na, đủ tướng hảo trong khoảnh khắc. Trước thọ lạc xa lìa ngũ trược, sau bi tăng cứu vớt tam đồ.

Việc này mà thờ ơ, thật là đáng thương xót. Triều Vua Huy Tôn, ông làm quan Hộ Bộ Thị Lang, bị vu cáo mất chức, kế đó Niệm Phật mà thoát hóa. Một vị Tăng thần thức dạo chơi Tịnh Độ, thấy có Vương Cổ cùng Cát Phiền đồng ngồi nơi hoa sen.

Cát Phiền người ở Trừng Giang, làm quan đến chức Triều Tán đại phu. Khi tại công thự hoặc tư gia, ông đều để một gian tịnh thất riêng thờ Phật. Một hôm đang lúc tụng, Xá Lợi từ hư không rơi xuống. Sau ông không bệnh, ngồi ngay thẳng day mặt về Tây Niệm Phật mà qua đời.

***