Phaät Giaùo laø giaùo duïc chöù khoâng phaûi laø Toân Giaùo.
Giaùo duïc Thaùnh Hieàn, neàn giaùo duïc töông öng vôùi taùnh ñöùc

daoduc.vn

MẤY ĐIỆU SEN THANH - TẬP MƯỜI HAI - CƯ SĨ VƯƠNG ĐIỀN

MẤY ĐIỆU SEN THANH

Giảng giải: Cư Sĩ Bành Tế Thanh
 

TẬP MƯỜI HAI

CƯ SĨ VƯƠNG ĐIỀN
 

Cư Sĩ Vương Điền, tự Vô Công, người đời Tống, quê ở Minh Châu, huyện Từ Khê. Ông rất thông tuệ, sức học uẩn súc, nhưng thi Tiến Sĩ hai lần đều không đỗ.

Từ đó, tâm danh lợi như tro tàn, ăn chay mặc áo vải, nơi nào có giảng Kinh đều đến tham học.

Lúc lớn tuổi, Cư Sĩ chuyên tu Niệm Phật Tam Muội, có trứ tác quyển Tịnh Độ Tự Tính Lục, tự làm lời tựa rằng: Chỗ nhiệm mầu đặc biệt về Pháp Môn Tịnh Độ, mà Đức Thế Tôn đã chỉ dạy, có thể dùng một lời để tổng quát là đưa chúng sanh từ địa vị phàm phu, vượt tắt lên ngôi bất thối chuyển.

Tại sao thế?

Cõi này tu hành khi chứng bậc Sơ Tín của Viên Giáo, hoặc ngôi Sơ Quả của Tiểu Thừa, thì tà kiến là tam độc mới vĩnh vin không sanh khởi. Đó là cảnh giới đoạn hoặc phát ngộ nghiệp mê lầm tiêu dứt, phát sanh sự tỉnh sáng, thẳng vào dòng thánh, dù chuyển kiếp cũng không mê lạc chỗ sở chứng. Địa vị này siêu khỏi bốn ác thú địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, Tu la, chẳng mất thân Trời, người.

Còn tất cả hàng phàm phu, dù là bậc sơ tâm Bồ Tát tu đến địa vị phục hoặc phát ngộ nghiệp mê lầm chìm lắng xuống tàng thức, phát sanh sự tỉnh sáng, một phen trải qua cảnh biến chuyển phi thường của sự sống chết, liền quên mất chỗ sở chứng sở tu. Cho nên hạng người này, gặp cảnh duyên có thể bị thối chuyển và đọa lạc tam đồ.

Riêng Cõi Phàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độ ở cõi Cực Lạc, tuy cũng đủ giai tầng của Tam Giới, song chỉ có hàng Nhân, Thiên. Thế nên tất cả loài hàm thức sanh về đó, đều từ hẳn bốn thú, thoát khỏi luân hồi. Lại thêm trợ duyên đầy đủ, thọ số vô cùng, nên dù là kẻ độn căn, một kiếp tu hành, đều thành Thánh Quả.

Thế thì làm sao lại có sự thối chuyển được?

Bản ý khuyên, khen của Chư Phật, chẳng qua cũng chỉ như thế. Nếu bậc thượng căn Phát Tâm chuyên Niệm Phật, đó là tịnh nghiệp tối thượng, sẽ dự vào phẩm cao. Như hàng tối dốt quê mùa, nếu biết chí thành Niệm Phật phát nguyện, thì không ai chẳng được Vãng Sanh cả.

Than ôi! Xét nghĩ qua môn Tịnh Độ, thì biết Phật không bỏ xót một chúng sanh nào.

Những hạng giữ cái không si mê, bắt chước hạnh vô ngại, rồi tự cao tự đại muốn ngăn dứt sự Niệm Phật của kẻ khác, há chẳng đáng thương xót lắm ư?

Vào đầu đêm ngày Đinh Mão, tháng tư, năm Thiệu Hưng thứ mười sáu, hương lạ bỗng lan đầy nhà.

Cư Sĩ nhìn hàng học pháp là Sa Môn Tư Tề, bảo rằng: Đây là tịnh nghiệp của lão phu chiêu cảm vậy. Nói xong, tắm gội thay y phục, ngồi ngay hướng về Tây chấp tay mà Vãng Sanh. Khi làm thiêu hóa, được Xá Lợi bằng hột lúa một trăm lẻ tám viên.

***