Phaät Giaùo laø giaùo duïc chöù khoâng phaûi laø Toân Giaùo.
Giaùo duïc Thaùnh Hieàn, neàn giaùo duïc töông öng vôùi taùnh ñöùc

daoduc.vn

MÊ ĐÃ PHÁ, TAI ƯƠNG LIỀN TIÊU. THẬT SỰ GIÁC NGỘ, PHƯỚC LIỀN ĐƯA ĐẾN

MÊ ĐÃ PHÁ, TAI ƯƠNG

LIỀN TIÊU. THẬT SỰ GIÁC NGỘ,

PHƯỚC LIỀN ĐƯA ĐẾN

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Quảng tu cúng dường cũng là bình đẳng. Người ta cần giúp đỡ, chúng ta có một phần sức lực bèn tận hết một phần sức lực, tận tâm tận lực giúp đỡ người ấy, giúp người ấy giải trừ các khó khăn trong cuộc sống trước mắt, hoặc trong công việc, hoặc là những chuyện khác, chúng ta phải giúp đỡ người ấy.

Người học Phật chớ nên quên, quan trọng nhất là giúp cho người ấy giác ngộ, giúp người ấy quay đầu là bờ, đó là điều quan trọng.

Thích Ca Mâu Ni Phật, Chư Phật, Bồ Tát xuất hiện trên thế gian, chẳng có chuyện gì khác, mà vì chuyện này: Giúp mọi người chúng ta quay đầu là bờ, giúp chúng ta phá mê khai ngộ, tự nhiên tai tiêu, phước tới.

Mê đã phá, tai ương liền tiêu. Thật sự giác ngộ, phước liền đưa đến. Phước báo thật sự do giác ngộ mà có, chớ nên không biết điều này.

Sau đấy, Quý Vị mới biết vì sao nói phước báo trong Phật Môn to lớn. Thế gian và xuất thế gian muốn vun bồi phước, gieo phước trong Phật Môn sẽ là to lớn bậc nhất.

Phật là Vô Thượng đại phước điền, cúng dường Tam Bảo. Nhưng Quý Vị phải nhớ, cúng dường Tam Bảo chẳng phải bằng tài vật. Dùng tài vật để tu cúng dường, phước báo không lớn.

Quý Vị thấy Kinh Đại Thừa hay nói: Quý Vị dùng bảy báu trong Đại Thiên Thế Giới để cúng Phật, ai có thể làm được?

Thiên Vương trong một Đại Thiên Thế Giới là Ma Hê Thủ La Maheśvara Thiên Vương, đại khái chỉ có ông ta là có thể làm được, người khác há phước báo to ngần ấy.

Đức Phật nói phước báo ấy vẫn thua phước báo nói cho chúng sanh bốn câu kệ. Đây chính là Đức Phật nhấn mạnh tầm quan trọng của pháp bố thí.

Vì sao?

Do vô lượng trân bảo, Quý Vị có thể làm cho họ giàu có, thoát khỏi nghèo khổ, trở thành phú quý, giàu lên, nhưng họ thiếu trí huệ. Giàu mà thiếu trí huệ chẳng phải là chuyện tốt đẹp. Kẻ ấy mỗi ngày đều làm ác, đâm ra khiến cho kẻ ấy đọa Địa Ngục. Đấy chẳng phải là thật sự giúp đỡ kẻ ấy, mà là làm hại.

Thật sự giúp đỡ là dạy kẻ ấy, giúp kẻ ấy giác ngộ, giúp kẻ ấy quay đầu, giúp kẻ ấy hiểu rõ lý, liễu giải chân tướng của Vũ Trụ và nhân sinh. Đó là thật sự cúng dường.

Vì vậy, trong Kinh, Đức Phật nhiều lượt dạy chúng ta: Trong hết thảy các loại bố thí, pháp bố thí là bậc nhất. Hàng đầu trong pháp bố thí là tu hành, dùng tu hành để cúng dường.

Cúng dường chân thật chẳng phải là dùng tiền tài, mà dùng tu hành, tu hành đúng như lời dạy, dùng điều này để cúng dường Tam Bảo, cúng dường Phật, Bồ Tát.

Trong Kinh Điển, Phật, Bồ Tát dạy chúng ta, chúng ta thật sự thi hành, biến đạo lý trong Kinh Điển thành tư tưởng của chúng ta, biến giáo huấn trong Kinh Điển thành hành vi trong cuộc sống của chúng ta.

Đó là cúng dường chân thật, Chư Phật tán thán, vô lượng vô biên phước báo. Phật lực gia trì Quý Vị, khi Quý Vị thật sự tu hành, phước báo trong tự tánh bèn hiện tiền, phước báo nơi tự tánh và phước báo của Chư Phật Như Lai chẳng hai, chẳng khác.

Do đó, Quý Vị phải hiểu: Cúng dường phải bắt đầu bằng thay đổi tâm thái của chính mình.

***